Chương 2 – Tôi và đam mê Hiphop (Khát vọng trái tim)

Xem thêm:
Lời mở đầu

Chương 1

NHỮNG BUỔI TẬP ĐẦU TIÊN

Ấn tượng đầu tiên của tôi ở trường Trần Nhân Tông là ngay từ những ngày đầu tôi đã bị mời lên sân trường kỷ luật vì tội gây mất trật tự trong lớp giờ xếp hàng. Vừa vào trường đã thế, quả là một trải nghiệm không dễ chịu tí nào, thậm chí tôi còn nghĩ cô chủ nhiệm trù dập mình. May mắn là ấn tượng xấu ấy qua cũng qua đi nhanh, bước vào cấp ba tôi tìm được cho mình một niềm vui mới ngoài giờ học ở trường. Mà niềm vui lần này mang đến cho tôi rất nhiều điều và nhiều bài học cho con đường sau này.

Lúc đó tôi có cậu bạn tên Tùng quen ở lớp học thêm hóa. Tùng không học cùng trường với tôi, cậu học ở trường phổ thông Trương Định. Cậu bạn tôi nổi tiếng “hổ báo” nên chơi cùng cậu rất thích, không sợ bị ai bắt nạt. Có một hôm Tùng bảo tôi cậu đang tập môn này vui lắm và rủ tôi theo cùng. Tôi còn nhớ, năm đó mùa đông rất lạnh, có lúc nhiệt độ xuống 5 độ. Tôi cùng Tùng đến công viên Thống Nhất để tập hip hop. Tôi không ngờ lại có nhiều người cùng tập nhảy ở công viên như thế. Rất nhiều người ở trần tập nhảy giữa tiết trời Hà Nội mùa đông, lần đầu nhìn thấy tôi rất ngạc nhiên. Tùng và tôi cùng làm quen với các anh chị. Tôi tập các động tác trồng chuối, hít đất, xoay người giữa sàn gạch cạnh hồ. Chúng tôi tập theo tiếng nhạc từ những máy stereo cầm tay của các anh chị. Những đợt gió lạnh buốt, tôi dù tập cật lực vẫn cảm thấy rét run. Tôi ốm cả một tuần sau đó. Xương cốt tôi rã rời, đụng vào chỗ nào cũng thấy đau, lại thêm trận cảm lạnh làm tôi nản chí. Tôi quyết định đây là lần tập hip hop đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời mình. May mắn là tôi đã không làm theo quyết định ấy.

Sau trận ốm đấy, Tùng lại rủ tôi và tôi lại đi cùng cậu. Một thời gian, tôi quen dần mọi người. Cũng vì thế mà tôi đã có những chuyển biến trong cách giao tiếp. Trước đây nếu không ở nhà giúp bố mẹ thì tôi lại cắm mặt vào chơi điện tử, tôi cũng ngại thay đổi môi trường sống, chỉ thích nói chuyện và chơi cùng những người bạn mình đã thân quen. Giờ tôi phải giao lưu và học hỏi mọi người, nhờ thế tôi không chỉ hoạt bát hơn hẳn mà vóc dáng cũng được cải thiện đáng kể.

Một thời gian sau thì Tùng không còn tập hip hop cùng tôi nữa. Nhưng bù lại, khi thấy tôi tập thì các bạn trong lớp cũng bắt đầu thích bộ môn này. Tôi cùng ba người bạn khác cùng lập một nhóm nhảy ở lớp. Chúng tôi tận dụng mọi thời gian trống để tập nhảy, mười phút truy bài đầu giờ, năm phút chuyển giữa tiết học, sau giờ học. Cứ khi nào có thời gian là chúng tôi lại dẹp bớt bàn ghế ở những hàng đầu rồi cùng nhau nhảy mọi tư thế thế sàn lớp. Lúc đấy chưa có loa mini chạy pin như bây giờ nên chúng tôi rất thích tập ở lớp vì có sẵn ổ điện để chúng tôi mở nhạc. Sự huyên náo trong lớp tôi thu hút các bạn ở lớp khác. Và họ cũng bắt đầu tìm hiểu rồi tập nhảy hip hop. Vì lớp tôi nằm ở một góc khuất, rất ít khi thầy cô đi ngang qua đấy, chỉ trừ các thầy cô đến dạy thì mới đến nên từ đó lớp tôi trở thành một “tụ điểm” giao lưu giữa các lớp. Thầy cô vào vẫn thường xuyên nhìn thấy chúng tôi đang mải mê tập lăn trên đất nhưng thầy cô tôi chẳng khó chịu gì cả, chỉ cần bọn tôi dọn dẹp lại bàn ghế và vào tiết học. Phong trào hip hop của chúng tôi sôi nổi đến mức các anh chị lớp 12 cũng tập theo và thường xuyên sang đấu cùng. Khi ấy mỗi tiết sinh hoạt lớp vào thứ Bảy giáo viên chỉ thường nói khoảng 20 phút. Chúng tôi tận dụng nửa tiết còn lại để xuống sân, mở nhạc, các lớp, các khối đấu với nhau. Cũng vì xung quanh có nhiều người hào hứng với hip hop như vậy nên lửa trong người tôi ngày càng nhiều và càng ngày càng muốn sống hết mình cho hip hop.

TRẬN THÁCH ĐẤU ĐẦU TIÊN CỦA TÔI

Năm tôi vào Trần Nhân Tông là năm khối 10 đông nhất lịch sử của trường. Vì không đủ lớp học nên khối 10 năm đó chia thành khối sáng và khối chiều, tôi học buổi sáng. Lần đấy, trường tôi tổ chức cho học sinh đi dã ngoại. Trước hôm đó, bạn tôi viết thư thách đấu hip hop và để vào hộc bàn của các bạn khối chiều. Khối buổi chiều hôm đấy nhốn nháo đi tìm “đứa nào láo dám viết thư thách đấu”. Thế là buổi dã ngoại trở thành buổi đấu hip hop của khối 10.

Đến nơi, bọn tôi mở nhạc lên và nhảy huyên náo cả một góc. Thầy cô không nói gì, lại có phần thích thú xem chúng tôi biểu diễn. Lúc đó chúng tôi chỉ là những đứa trẻ tập được tí “võ vẽ” nên chẳng biết luật phân xử thắng thua thế nào, cứ căn cứ nhóm nào được nhiều người vỗ tay hơn là thắng. Kết quả hôm đó bọn tôi thắng khối chiều. Sau này nghĩ lại, tôi nghĩ đáng nhẽ lần đó mình thua vì nhóm mình bày nhiều trò, làm nhiều thế khác nhau nên được mọi người cổ vũ nhiều hơn nhưng các thế của khối chiều lại hay hơn. Nhưng dù sao chúng tôi cũng đã thắng và rất tự hào. Giờ nghĩ lại tôi thấy vui vì hip hop khi đó được nhiều bạn yêu thích, cũng vì thế thời cấp ba của tôi mới có nhiều để nhớ, cùng những người bạn bè thân thiết có chung niềm đam mê. Từ những ngày đầu ấy mà năm sau khi lên 11, tôi đã gặp những người anh em tuyệt vời.

STS – STAY THE SAME

STS – Stay The Same là tên nhóm nhảy đầu tiên của tôi. Stay The Same nghĩa là mãi mãi bên nhau, nhưng sau này khi mỗi người đều đi con đường riêng, bọn tôi vẫn thường đùa rằng Stay The Same nghĩa là dậm chân tại chỗ, không thể tiến bộ hơn được nữa.

Lên lớp 11, cuộc sống của tôi vẫn thế. Khánh Linh chia tay tôi, tôi nhảy hip hop hằng ngày, đi học hằng ngày, tôi giỏi tự nhiên và dở xã hội. Các bạn nữ khá thích tôi vì các bạn thấy tôi nhảy hip hop khá ngầu, lại còn nhảy breakdance[1]. Cho đến một lần tôi gặp những người anh-em-tương-lai và cùng họ lập Stay The Same.

Một lần lớp tôi thách đấu với các anh lớp 12, trận đấy chúng tôi thua, nhưng các anh rất hào hứng với chúng tôi, thế là cùng nhau lập nhóm. Thời gian thật sự tập trung toàn lực của chúng tôi cho STS không lâu, nhưng đây là nơi đầu tiên cho tôi có ý thức về việc biểu diễn hip hop, và những người anh trong STS cũng đã để lại cho tôi nhiều bài học.

Điều tuyệt vời nhất khi ấy là chúng tôi đã đạt được ước mơ biểu diễn trước toàn trường. Tôi vẫn còn hơn một năm ở đây nhưng các anh thì chỉ còn vài tháng. Một bài nhảy năm phút khi ấy chúng tôi phải dành ra ba tháng luyện tập. Sắp xếp để có thời gian cùng nhau thật không dễ dàng, vì ai cũng có việc học, việc gia đình riêng rồi rất nhiều xung đột, cãi vã diễn ra. Đó cũng là lúc tôi học được bài học đầu tiên về cách điều phối, làm sao gắn kết được mọi người trong khoảng thời gian hạn hẹp mà vẫn hoàn thành bài nhảy vào đúng sự kiện của trường. Tôi nhớ mãi hình ảnh ba ngày trước sự kiện ba anh “trưởng nhóm” ôm nhau và nói cuối cùng cũng có thể thực hiện được ước mơ trước khi ra trường.

Hôm đó chúng tôi phải biểu diễn tiết mục cả buổi sáng và buổi chiều. Buổi sáng tiết mục của bọn tôi diễn ra rất sớm, khoảng 7 giờ sáng, mọi người vẫn còn mệt và chưa chuẩn bị kịp nên màn nhảy chưa như ý. Nhưng đến buổi chiều, rút được nhiều kinh nghiệm, chúng tôi đã có một màn trình diễn mỹ mãn. Tất cả khán giả cổ vũ rất nhiệt tình. Tôi vẫn nhớ hôm đó đến cả thầy Giang và thầy Hưng giám thị nghiêm khắc nhất cũng gào thét và nhảy lên cổ vũ cho tất cả chúng tôi, những học sinh hay vi phạm nội quy nhất trường. Các thầy đôi khi cũng đùa rằng nhờ bọn tôi tập hip hop mà đỡ có thời gian nghịch ngợm những trò khác hơn hẳn. Lần ấy trở thành một kỷ niệm không thể quên được với tôi, dù chỉ là một buổi biểu diễn nhỏ nhưng đó là buổi biểu diễn đầu tiên, cùng với những người anh em của mình. Xem lại băng ghi hình, chúng tôi thấy bấy nhiêu đó cũng đã quá trọn vẹn để nhớ về thời cấp ba.

Sau khi các anh tốt nghiệp, STS vẫn tiếp tục hoạt động. Khi đấy nhóm tôi không còn tập và diễn ở trường nữa mà chủ yếu là ở cung văn hóa Việt Xô. Các nhóm nhảy của các anh chị khác khi đó rất quý chúng tôi và truyền lại cho chúng tôi khá nhiều “chiêu trò” vì chúng tôi hiền và thường rất lễ phép với mọi người. Những gì tôi cảm nhận được từ ba người trưởng nhóm STS khi ấy là một nền tảng khi tôi lập các nhóm nhảy sau này ở trường đại học.

Anh Huy, điềm tĩnh và ít nói, cũng vì anh Huy đã từng làm nhiều việc trước đó nên anh cũng già dặn hơn. Câu cửa miệng của anh mỗi khi say bao giờ cũng là: “Anh không nói các chú cũng tự phải hiểu chứ”. Bọn tôi vẫn thường trêu cái tính ấy, nhưng cái tính ấy cũng đã ăn sâu vào anh rồi. Huy chẳng bao giờ nói khi có vấn đề, nhưng cũng không phải vì thế mà anh bỏ nhóm. Ngược lại, anh Huy là người giúp chúng tôi giải quyêt, sắp xếp khi xảy ra mâu thuẫn. Giờ Huy cũng đã chuyển vào Sài Gòn sinh sống, lập gia đình và làm kinh doanh nhưng chúng tôi không gặp nhau nhiều mà chỉ gặp mỗi khi họp nhóm. Trước đây, mỗi khi có một quyết định lớn nào liên quan đến hip hop tôi đều hỏi ý kiến anh Huy dù sau này anh em STS không còn nhảy chung với nhau nữa. Anh Huy tuy ít nói thế nhưng mỗi khi uống rượu vào thì lại bộc bạch tất cả. Tôi nghĩ, phần nhiều người ít nói cũng thế. Mỗi khi có chuyện mâu thuẫn với nhau bọn tôi lại lôi nhau đi uống rượu, lúc đó anh Huy là người sẽ ngồi phân tích và hòa giải. Rồi anh lại nói câu nói muôn thuở: “Anh không nói các chú cũng phải tự hiểu chứ”.

Anh Minh là người ngược lại hoàn toàn với Huy. Anh Minh hoạt bát, lanh lẹ, thân thiện, có điều gì không thích là nói ngay. Anh Minh lại cao to, đẹp trai nên rất được các bạn nữ hâm mộ. Minh là người có kỹ thuật nhảy tốt nhất, anh thường được các nhóm khác mời nhưng vẫn ở lại với STS. Nhóm STS có tiến bộ nhanh cũng vì có anh Minh. Nếu chúng tôi không làm được động tác nào hay làm sai kỹ thuật gì đấy, anh Minh sẽ đứng lên chửi ầm ĩ và ngồi phân tích từng lỗi từng lỗi cho chúng tôi. STS đôi khi cũng tham gia vài giải đấu, có lần chúng tôi ghi danh thi cuộc thi hip hop ở công viên nước Hồ Tây, định bụng là thi chơi cho vui nhưng cuối cùng lại được giải nhì. Giải thưởng tuy không nhiều, tôi không nhớ rõ là bao nhiêu, có lẽ là vài ba triệu, nhóm tôi mười mấy đứa đi ăn một bữa hoành tráng rồi cũng hết; nhưng những niềm vui đến bất ngờ như thế khiến chúng tôi rất phấn khởi. Anh Minh luôn là người thúc đẩy STS tiến lên hằng ngày như thế.

Người còn lại là anh Long, tính cách là một sự trung hòa của Huy và Minh, không quá bộp chộp cũng không giấu mọi thứ trong bụng. Nếu Long không thích điều gì thì anh vẫn góp ý, nhưng góp ý nhẹ nhàng, thường nếu Huy và Minh cãi nhau thì Long sẽ là người ở giữa. Sau này nếu có đi chơi riêng tôi thường đi với anh Long nhất vì cũng là người hợp tính nhất, nhưng trong đội có ba người “trưởng nhóm” với ba tính cách như thế là một nền tảng rất tốt cho STS duy trì và tiến bộ mỗi ngày.

Lúc đó trong STS tôi thân nhất với Dũng. Tính Dũng cũng khá giống tính anh Long nhưng có phần huyên náo hơn. Dũng tuy đã xác định từ đầu chỉ nhảy cho vui chứ không theo nghiệp nhưng luôn rất chịu khó tập luyện và cũng là người có những bước nhảy rất đẹp. Dũng là một anh chàng đẹp trai và được nhiều bạn gái thích. Người ta thường bảo đẹp trai thì hay lăng nhăng, Dũng có một cô bạn gái từ hồi lớp 10, đến bây giờ thì họ đã thành vợ chồng.

Lúc chúng tôi lên đại học, khi tôi chưa lập nhóm nhảy ở trường tôi, tôi thường sang trường Dũng để tập cùng. Có một kỷ niệm mà tôi không thể nào quên được là đám sâu róm ở đó. Tôi không hiểu sao cả đội có thể vừa tập dưới nắng, lại còn bị lông sâu róm bay dính đầy vào người, vừa nóng vừa ngứa. Ngày nào đi tập về cũng ngứa ngáy hết cả người. Tập như thế được hơn tuần thì đội cũng xin được vào trong phòng tập.

Khi tôi học năm hai đại học, có một lần Đại sứ quán Úc mời chúng tôi nhảy giao lưu với nhóm nhảy từ Úc sang. Lúc đấy chúng tôi tuy không gặp nhau thường xuyên nhưng vẫn tụ họp lại nhảy lần này vì các anh sắp tốt nghiệp đi làm, không còn nhiều thời gian cho sở thích riêng này nữa. Lần nào tụ họp lại để dựng một bài nhảy cũng là lần cãi nhau ầm ĩ. Bài nhảy ấy chúng tôi cũng mất gần ba tháng để dựng và luyện tập, đến trước ngày biểu diễn vẫn cãi nhau để sửa bài nhảy lại một tí. Trong buổi văn nghệ giao lưu đó, phần nhảy của nhóm tôi cùng nhóm nhảy từ Úc là phần quan trọng nhất. Chúng tôi được cổ vũ rất nhiệt tình. Nhóm nhảy từ Úc có bốn người, sau khi nhảy với họ xong chúng tôi mới biết tất cả họ đều là những người rất nổi tiếng ở Úc. Mỗi mảng của hip hop Đại sứ quán chọn ra một người, nhóm ấy là bốn ngôi sao của bốn mảng khác nhau. Đến khi họ về nước chúng tôi mới lên mạng tìm thông tin và “ngã ngửa”. Họ không bao giờ tỏ ra mình là ngôi sao, luôn luôn nhã nhặn, khiêm nhường và cũng thường xuyên khen ngợi chúng tôi.

Sau khi chúng tôi biểu diễn, có một nhóm nhảy hip hop khá nổi tiếng ở Việt Nam lúc bấy giờ đến thách đấu. Cả hội đang hăng nên lại lôi nhau ra nhảy nhót và nhóm người Úc làm trọng tài. Sau khi phân tích một lúc, họ nói chúng tôi thắng. Vì thắng được người nổi tiếng nên tinh thần chúng tôi lại càng hăng hái hơn vì cũng đã một thời gian chúng tôi không tập gì cùng nhau. Sau hôm đấy thì mỗi người lại về với việc của mình, người đi làm, người đi học, nhưng đó là một sự kiện quan trọng trong “sự nghiệp” của STS, đánh dấu kết đẹp cho một chặng đường dài năm năm.

Nhưng kỷ niệm của chúng tôi với nhóm bạn người Úc vẫn chưa kết thúc. Buổi tối họ muốn nhìn cuộc sống về đêm của Hà Nội, muốn và các quán bar, club để biết ở đây vui thế nào. Nhưng bar ở Hà Nội không giống bar ở Sài Gòn, ở Hà Nội mọi người ít bung xõa như ở miền Nam. Các bạn ở Úc không biết điều đó nên sau khi đã ngà ngà say họ lên sàn và nhảy, chúng tôi cũng đã có men nên cũng đứng vào giữa mà nhảy nhót tuy vẫn lo sợ nhỡ chân đá phải một chai rượu nào thì không có tiền mà trả nhưng bia đã thấm vào người nên chúng tôi cứ thế mà nhảy. May sao mọi người trong quán cũng hào hứng và cổ vũ cho chúng tôi. Đấy là lần đầu tiên tôi làm một điều gì đó với các bạn nước ngoài, từ đó tư duy của tôi cũng mở rộng hơn.

STS cuối cùng cũng tan nhóm, tôi lập một nhóm nhảy mới ở đại học, nhưng những gì đã trải qua cùng những người anh em ấy là điều tôi không thể nào quên được. Đó là nơi đầu tiên cho tôi thấy được thành quả từ đam mê của mình, dù thành quả nhỏ thôi nhưng là điều mà tôi vô cùng trân trọng. Và cho đến giờ, những người anh em STS chúng tôi vẫn thường tụ họp, ôn lại kỷ niệm. Nếu mọi người sau khi uống bia rồi vào quán karaoke để ca hát thì bọn tôi cũng uống bia, vào quán karaoke nhưng lại bật nhạc lên nhảy. Sau những áp lực của công việc, của cuộc sống, tôi cảm thấy một niềm đam mê của quá khứ trỗi dậy trong tôi, và đó cũng là những lúc tôi cảm thấy được mình đã sống một cách trọn vẹn.

NHỮNG NGÀY ĐẦU Ở ĐẠI HỌC RMIT

Cấp 3 điểm của tôi khá cao, cũng vì sợ thầy cô không cho nhảy hip hop nên bọn tôi ai cũng phải cố gắng đạt được thành tích. Nhưng tôi chỉ khá các môn tự nhiên, đặc biệt môn hóa, năm 11 tôi còn được 9.6 tổng kết cuối năm. Điểm số khá nhưng tôi chưa bao giờ được học sinh giỏi vì điểm các môn xã hội quá thấp, phần tôi cũng xác định mình sẽ thi khối A vào Bách khoa như “truyền thống” gia đình nên cũng không quá chú trọng các môn học này.

Nhưng dự định của tôi thay đổi khi mẹ đến thăm trường Đại học RMIT Hà Nội, mẹ về hỏi tôi có muốn vào trường này không vì đây là một ngôi trường có giáo trình và tín chỉ quốc tế rất uy tín. Khi ấy tôi không biết gì nhiều về RMIT, chỉ nghe mẹ nói ở đây là điều hòa mát lắm, vậy là thích hơn các nơi khác thời đó rồi, nên tôi gật đầu. Một phần trong quyết định ấy của mẹ cũng vì bà sợ tôi không đỗ được vào Bách khoa như ông, bố và anh tôi vì quả thật dù điểm tôi có khá nhưng Bách khoa có hơi quá sức tôi. Mẹ nói vào RMIT chỉ cần có bằng tiếng Anh IELTS 5.5 là được nên tôi đồng ý bừa. Vậy nên cả năm 12 tôi chỉ tập trung học Anh văn để thi lấy bằng mà bỏ qua hết các môn còn lại. Ban đầu thầy cô bất ngờ và khá giận trước sự thụt lùi của tôi. Cô chủ nhiệm mời phụ huynh, thật may mắn là tôi đã có một người mẹ như mẹ tôi. Mẹ tôi không chẳng những không la mắng vì tôi đã bỏ bê các môn học mà còn giúp tôi giải thích cho các thầy cô thông cảm và hỗ trợ thêm cho tôi trong việc học tiếng Anh. Bản thân tôi khi ấy như thể được tiếp xúc với một thế giới mới, tôi rất thích thú khi được đọc nhiều bài viết hay và những chủ đề đa đạng trên thế giới, điều đó đã kích thích tư duy và ước mơ của tôi, tôi muốn được đi đến những nơi mà giờ mình chỉ được biết qua trang giấy.

Thường khi tốt nghiệp phổ thông mọi người sẽ chờ thi đại học rồi nghỉ ngơi, làm việc mình thích mới nộp đơn vào RMIT. Còn tôi, mùa hè năm 2008 ngay sau khi chính thức nhận kết quả thi tốt nghiệp tôi còn một ít thời gian trước hạn chót nộp đơn năm ấy. Vì thế, tuy tôi nộp đơn muộn nhất nhưng lại là người ít tuổi nhất ở đây. Cảm giác khi ấy thật lạ vì trong lúc bạn bè đang ngập trong bài vở luyện thi đại học thì tôi đã được vào đại học.

Trường RMIT lúc đó chỉ là một tòa nhà nhỏ chứ chưa có khuôn viên rộng rãi như bây giờ nhưng vẫn là một nơi rất tiện nghi về cơ sở vật chất. Đó cũng là lần đầu tiên tôi học trong một ngôi trường có thư viện, điều này có lẽ cũng bình thường thôi nhưng các trường tôi học trước đây chẳng có thư viện nào cả. Đó cũng là lần đầu tiên tôi học với các thầy cô người nước ngoài. Trước đây dù thi đỗ IELTS nhưng tôi học kiểu học vẹt nên khi vào đây nghe các thầy cô nói ngôn ngữ dù rất hằng ngày mà tôi vẫn không hiểu mấy. Tôi phải hỏi anh chị ngồi gần thầy đang nói gì, bao giờ nhập học chính thức, cần làm những thủ tục gì. Lúc đó tôi mới nhận ra mình học kém Anh văn hơn các bạn như thế nào.

Lúc đó vì gia đình không có ai có thời gian đưa rước tôi đi học nên tôi cứ bắt xe ôm đi về, cảm giác như học sinh tiểu học mới nhập học. Cảm giác của tôi cũng nôn nao, nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm như thế. Xong hôm khai giảng thì tôi chính thức nhập học, tôi gần như không có khoảng thời gian nghỉ ngơi nào. Vừa thi tốt nghiệp là làm ngay giấy nhập học RMIT rồi vào học ngay, tôi cũng cảm thấy khá mệt mỏi vì cũng như mọi học sinh khác, tôi mong có một khoảng nghỉ ngơi chơi bời bù lại những ngày ôn thi miệt mài. Nhưng cũng vì cảm giác phấn khởi khi gặp một môi trường mới nên sự chán nản này qua rất nhanh.

Vì khi nhập học điểm thi tiếng Anh IELTS của tôi chỉ 5.5 nên tôi học cao đẳng để liên thông lên đại học. Chương trình cao đẳng thời đó hơi khác bây giờ, chúng tôi không học riêng mà học chung với đại học ở những môn học giống nhau. Bên cạnh các môn học chính học ở khu Ngoại giao đoàn phố Kim Mã, chúng tôi học bổ sung tiếng Anh ở cơ sở 2 của trường nằm ở đường Ngô Tất Tố bên cạnh Văn miếu Quốc tử giám. Việc được chạy quanh hai cơ sở của nhà trường khiến tôi cảm thấy rất thú vị vì tôi được tích cực hoạt động ở nhiều chỗ hơn, quen được cả những người bạn học tiếng Anh ở hệ cao đẳng cũng như những bạn học chính quy tại hệ đại học, giúp cho mối quan hệ của tôi nhiều gấp đôi so với một sinh viên bình thường học tại trường.

Giáo viên đầu tiên của tôi ở trường là thầy Matthew. Thầy Matthew không chỉ đẹp trai, lịch thiệp, kiến thức sâu rộng mà còn là một người rất hòa đồng, thoải mái. Đó cũng là những ấn tượng đầu tiên của tôi về giáo viên nước ngoài, tôi cảm thấy mình được học trong môi trường rất cởi mở, luôn luôn được lắng nghe ý kiến. Dù có thể nghe so sánh nước ngoài – nước mình hơi khập khiễng nhưng đó là ấn tượng đầu của một cậu sinh viên mới. Lâu sau này, khi tôi mở công ty đầu tiên là Vivi Digital thì thầy lại làm khách hàng của tôi. Lúc đó thầy cũng đã xin nghỉ ở trường và mở một trung tâm dạy tiếng Anh riêng, thầy thuê dịch vụ ở công ty tôi để quay các bài giảng online. Cảm giác rất lạ, vì tôi chưa bao giờ nghĩ một người là thầy mình lại trở thành khách hàng của mình. Khoảng cách giữa thầy và trò bao giờ cũng là một khoảng cách kính trọng rất lớn nên khi vị trí này thay đổi tôi thật khó để làm quen.

Nói về ấn tượng, ngoài giáo viên đầu tiên thì dĩ nhiên không thể thiếu giáo viên khiến mình đau khổ nhất. Và người giáo viên đó là cô Thúy Phạm, hình ảnh của cô in sâu trong tâm trí tôi không phải vì cô đáng sợ mà vì cô dạy môn Kiểm toán, môn tôi phải thi lại đến lần thứ tư mới qua môn. Cũng vì trượt mãi môn này mà tôi cứ ở lại trường mãi không ra cùng đợt với các bạn trong lớp. Sau lần trượt thứ ba, đáng lẽ theo nội quy nhà trường tôi phải học lại một năm để bổ sung kiến thức nhưng cô đã xin cho tôi thêm một cơ hội nữa. Sau đó cô đã hỗ trợ, giảng bài cho tôi rất nhiều để có thể qua được môn này, nhưng chắc vì đầu tôi đã được lập trình không thể nạp được môn Kiểm toán nên chật vật mãi mới đạt được 52%, vừa đủ để không học lại môn kiểm toán lần thứ năm. Sau này công việc đầu tiên của tôi là bán nội y, cũng chính cô Thúy là người luôn ủng hộ tôi và toàn mua “hàng xịn” cho tôi.

Trong lớp học đầu tiên của thầy Matthew, tôi đã có duyên gặp một người, và sau đó chúng tôi đã cùng nhau lập nhóm nhảy ở trường RMIT.

RMIT DANCE CLUB HANOI

Khi tôi gặp chị Nguyễn Thái Ngọc học cùng khóa cao đẳng, ấn tượng đầu tiên của tôi: Chị là một người thân thiện, nước da ngăm ngăm nhưng răng rất trắng, cười rất tươi. Tôi và chị Ngọc rất hợp tính, chơi với nhau rất thoải mái. Chị cũng là người có máu kinh doanh và có những công việc buôn bán nọ kia vì cũng sinh ra trong gia đình kinh doanh. Việc học ở trường của chị Ngọc cũng không được tốt lắm, chị học đến hết cao đẳng thì ngưng không học tiếp chương trình đại học nhưng khoảng thời gian đó chúng tôi đã có thể cùng nhau làm kha khá dự án.

Dự án đầu tiên của chúng tôi chính là RMIT Dance Club Hanoi. Chị Ngọc rất giỏi múa bụng (belly dance), chị cũng muốn mở lớp dạy múa bụng ở trường nhưng lại không rành các loại thủ tục giấy tờ. Chị Ngọc biết tôi nhảy hip hop và còn có cả một nhóm nhảy riêng nên rủ tôi cùng lập nhóm. Rất may lúc đó tôi gặp được Dương trong lớp cấu trúc doanh nghiệp. Dương bằng tuổi tôi, học khóa sau tôi vài tháng. Dương rất hiền, ai nói gì cũng gật gù, chỉ thích đi hỗ trợ mọi người chứ không thích ra mặt đứng đầu. Vì chúng tôi chơi thân với nhau trong nhóm nhảy nên trong học tập tôi cũng cùng nhóm với Dương. Dương học rất giỏi nên cứ khi nào làm nhóm tôi lại được điểm cao bù lại những điểm cá nhân của tôi. Nếu không có Dương chắc tôi cũng phải học lại kha khá môn. Đến giờ mỗi khi về lại Hà Nội tôi cũng thường hẹn với Dương. Chúng tôi thường gặp nhau ở rạp chiếu phim Quốc gia để xem phim và buôn chuyện vì nhà Dương gần ngay đấy. Hiện giờ Dương đang là quản lý tiếp thị tại chuỗi nhà hàng Tokyo Deli. Tuy rất thích hợp tác với Dương nhưng thấy cậu ấy cũng đã có công việc ổn định nên tôi không rủ rê Dương làm thêm việc gì với mình vì tính Dương thích yên ổn không phải tuýp người thích xáo trộn như tôi.

Ngày 30/6/2009 chúng tôi chính thức thành lập RMIT Dance Club Hanoi, tôi làm chủ tịch còn chị Ngọc làm phó chủ tịch, RMIT Dance Club ban đầu có bảy thành viên.

Với tôi việc thành lập RMIT Dance Club là một điều vô cùng sáng suốt và may mắn thời đó, nó giúp tôi rèn luyện khả năng quản lý và giao tiếp với các thành viên trong nhóm. Đó cũng nơi cho tôi những nền tảng doanh nghiệp đầu tiên bởi với vai trò chủ tịch tôi phải làm nhiều thứ để duy trì hoạt động cho nhóm. Chỉ khác ở chỗ, mô hình nhóm nhảy không có điểm đích cuối cùng là lợi nhuận. Việc tôi là người nhỏ tuổi nhất nhưng lại là chủ tịch cũng mang đến cho tôi nhiều khó khăn. Khi trong nhóm xảy ra mâu thuẫn tôi phải mất rất nhiều thời gian để giải quyết vì mọi người lớn tuổi hơn tôi, hiểu biết nhiều hơn, kinh nghiệm hơn. Mọi người cũng ở lại với nhau vì niềm đam mê chứ không phải vì tiền bạc nên nếu mình có làm gì khiến họ bất mãn họ sẽ đi ngay hoặc nếu mọi người có gì khiến tôi không hài lòng tôi vẫn phải tìm cách để nói chứ không thể nói giọng chủ cả. Chính quãng thời gian loay hoay để kết nối và quản lý những người lớn hơn mình khiến tôi phải gồng gánh nhiều việc vượt hơn tuổi, điều này giúp tôi rất nhiều trong công việc kinh doanh sau này trong vai trò quản lý.

Khi đó khuôn viên trường RMIT còn khá nhỏ nên không có nhiều diện tích như bây giờ. Sau khi thành lập câu lạc bộ, cứ học xong tầm sáu giờ tối thì bọn tôi tụ họp lại với nhau, dọn dẹp bàn ghế trong phòng họp để tập như hồi cấp ba, chỉ khác là phòng tập của chúng tôi giờ đã có điều hòa, không còn sợ thời tiết nắng mưa bên ngoài nữa. Kỷ niệm đầu tiên của tôi với phòng tập ở trường khá đau đớn. Căn phòng được lót thảm nhưng thảm khá cứng, xù xì và khô, bình thường đi thì không sao nhưng tập nhảy thì phải lăn lê trên sàn lại tập những thế trụ người nên tập xong buổi đầu thì đứa nào cũng trầy rát hết cả. Chúng tôi đành đi mua mấy tấm thảm bóng ngoài chợ về trải lên sàn cho đỡ “mất máu”. Vì có phòng tập, phòng tập lại sang trọng đầy đủ điện, nước, điều hòa nên tôi rủ những anh em trong STS sau giờ làm đến đây tập cùng. Cũng vì việc này nên lại có rắc rối phát sinh, những người từ hai nhóm nhảy quá khác nhau, khác nhau từ tuổi tác, trải nghiệm, gia cảnh đến tính cách. Tôi là người đứng giữa nên phải tìm cách dung hòa hai nhóm nhảy của mình vì không ai muốn nhìn những người đồng đội xảy ra mâu thuẫn cả. Ban đầu mọi người đều ngại ngùng và khó hòa nhập với nhau nhưng sau sự kiện đầu tiên của nhóm chúng tôi đã hiểu và thoải mái với nhau hơn.

Cuối kỳ học đấy chúng tôi tổ chức một buổi tiệc có bán vé để mọi người đến ăn uống, giao lưu, tiệc tùng, nhảy múa ở đấy. Ban đầu chúng tôi nghĩ cũng chẳng ai mua, chỉ bán vé cho vui thế thôi nhưng không ngờ vé được bán sạch, đến hôm đấy còn đông quá đà, thế nên chúng tôi phải tập luyện các bài nhảy cẩn thận để nhảy cho các bạn xem. Trước sự kiện chúng tôi phải kêu gọi tài trợ, chúng tôi nhận được kha khá tài trợ nhưng không ai tài trợ tiền mà toàn cho bọn tôi hiện vật, ai có gì thì cho chúng tôi cái đấy, tuy không là bao nhưng với chúng tôi những điều ấy rất đáng quý. Tôi còn nhớ mãi trong câu lạc bộ của tôi có anh Văn, bố anh là chủ ở công ty xúc xích Việt Đức. Sau khi chúng tôi thuyết trình rất hăng thì bác rất hứng thú liền cho chúng tôi cả núi xúc xích. Hôm tiệc chúng tôi bao nhiêu người nướng xúc xích ăn mà vẫn không hết, nhóm bọn tôi một tuần sau vẫn ngồi ăn xúc xích, thế là từ đó về sau tôi không dám ăn thêm xúc xích nữa.

NHỮNG CHUYẾN DU LỊCH VÀ TRÒ QUẬY PHÁ

Sau sự kiện rất thành công đó câu lạc bộ thu hút thêm được nhiều thành viên. Sau nửa năm, khóa sau đã nhập học, các bạn tham gia và dần dần tạo thành một lứa F2 thay thế dần lứa F1 chúng tôi. Lứa sau đấy các bạn giỏi hơn chúng tôi rất nhiều, trong lứa đấy có bạn Thành Vũ Nguyễn Đình Tấn Vũ là chủ tịch câu lạc bộ sau tôi. Lúc Vũ vừa vào anh em rất ghét vì cậu vào không chào hỏi ai mặt lại vênh vênh, sau bọn tôi trêu cậu là “Vũ lấc cấc”, nhưng khi đã nói chuyện với nhau mọi người mới biết thật ra Vũ rất ngoan lại là người có đầu óc. Ngoài Vũ còn một thành viên khác rất quan trọng là Tuấn Minh, Minh tuy nhỏ tuổi nhưng mặt lúc nào cũng đâm chiêu suy nghĩ, bao giờ cũng nói chuyện chiến lược nên bọn tôi trêu gọi cậu là “Khổng Minh”.

Kỷ niệm một năm ngày thành lập câu lạc bộ, mọi người bàn nhau là đi du lịch Hạ Long để đánh dấu sự kiện này. May mắn là anh Huy Vũ, trưởng nhóm của nhóm nhảy STS của tôi khi ấy làm việc ở công ty du lịch. Anh dẫn tour du lịch nhiều rồi nên rất có kinh nghiệm, anh rất chỉnh chu, lên lịch rất tỉ mỉ từ nơi ăn nơi ở nơi tham quan đến những hoạt động vui chơi, tôi rất yên tâm khi có anh Huy lo việc này. Kể ra thì những trò chơi như đồ cứu, bịt mắt bắt cua hay ném bóng cát rất bình thường nhưng khi thỏa sức trên bãi biển chúng tôi như được bỏ đi vẻ chỉnh chu của một người thành phố, được chơi hết sức mình mà không sợ ai đánh giá. Chúng tôi làm huyên náo cả một góc biển Hạ Long, nhóm tôi vui đến mức những người đi ngang qua ban đầu đứng nhìn sau cũng nhập cuộc tham gia cổ vũ hò hét. Được mọi người cổ vũ nhu thế nên chúng tôi cũng “sẵn máu” trình diễn luôn mấy bài hip hop trên bãi biển. Nhưng chuyến đi ấy cũng có kỷ niệm khiến chúng tôi hú hồn, khi chúng tôi đi bộ lên cầu Bãi Cháy ngắm cảnh thì có một đội thanh niên phê thuốc mở nhạc ầm ĩ và phóng xe xung quanh để trêu ghẹo các bạn nữ. Rất may anh Huy đã bắt được taxi đưa cả nhóm về khách sạn an toàn nhưng đúng là khi nhớ lại chúng tôi vẫn thót tim vì không thể biết khi phê thuốc người ta có thể làm những gì. Thường khi về ai cũng đã thấm mệt và sẽ ngủ trên xe, nhung hôm đi về mọi người vẫn tràn trề năng lượng, anh Huy lấy guitar ra đàn hát, mọi người hát theo ầm ĩ và trò chuyện rôm rả suốt chặng đường. Chia tay ai về nhà nấy rồi mà mãi một tuần sau mọi người vẫn còn đăng ảnh lên Facebook, khi ấy phong trào chơi Facebook vừa rộ ở Việt Nam, ai nấy đều vào tương tác tưng bừng trên mạng khiến tôi về vẫn lâng lâng về chuyến đi. Đấy là chuyến du lịch đầu tiên của câu lạc bộ.

Câu lạc bộ của chúng tôi cứ như thế mà phát triển rộng thêm về số lượng. Các khóa sau vào truyền tai nhau có câu lạc bộ này vui lắm, anh em nhảy nhót chơi bời rất hăng nên danh sách các bạn ghi danh vào cũng ngày một dài ra. Có lần chúng tôi so sánh các câu lạc bộ ở trường, một bên là RMIT Dance Club, một bên là 20 câu lạc bộ còn lại; so sánh vui thế để biết lực lượng khi ấy hùng hậu đến mức nào. Tôi một phần phát hoảng vì lượng thành viên khủng phần cũng rất vui vì truyền được cho các bạn niềm đam mê với hip hop.

Sau khi nhìn lại số lượng thành viên đông đảo như vậy, cộng thêm khi ấy trường RMIT chuyển sang một tòa nhà mới vừa lớn hơn lại vừa đẹp hơn, chúng tôi bàn nhau làm một cái gì đó thật mới để kỷ niệm và quảng bá cho trường. Lần đó, không chỉ có RMIT Dance Club mà tôi rủ tất cả các câu lạc bộ khác trong trường cùng làm. Nhưng đó không phải là một clip quảng bá bình thường mà là một clip khá “bựa” mà sau này cả chúng tôi lẫn nhà trường còn chịu nhiều lời qua tiếng lại vì nó.

Chúng tôi làm một MV ca nhạc chế lại trên nền nhạc của ca sĩ có sẵn. Tất cả các câu lạc bộ ai làm việc nấy, câu lạc bộ nhiếp ảnh thì lo mặt hình ảnh, quay phim; câu lạc bộ âm nhạc thì lo mix nhạc; câu lạc bộ về kinh doanh thì lo quảng cáo. Bối cảnh chính là tòa nhà RMIT mới. Tôi thủ vai chính trong clip ấy vì không ai dám nhận vai ấy cả. Trước khi có kịch bản ai cũng đòi vai chính nhưng khi có kịch bản thì mọi người rút hết vì bạn viết kịch bản đầu óc cũng khá là bựa. Thế là chúng tôi bắt tay vào làm một clip gây sóng gió vì độ “bựa” ấy. Clip đăng lên vào đúng dịp tết âm lịch và tạo hiệu ứng lan tỏa vượt mức mong đợi của chúng tôi. Và cũng vì thế mà dẫn đến bao nhiêu rắc rối. Trường RMIT xưa đã bị quy chụp là trường dành cho những đứa nhà già, thi trượt đại học mới vào (chứ không nổi tiếng về chất lượng giáo dục như bây giờ), được dịp này sinh viên những trường khác bình luận rất ác liệt vì nghĩ chúng tôi chẳng học hành gì nên rảnh rỗi làm những chuyện không đâu. Các bạn trường tôi vì thế cũng đoàn kết với nhau để đáp lại lời các bạn khác. Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến tinh thần này của sinh viên trường mình mạnh mẽ đến vậy. Còn phần tôi lại trở thành gương mặt mà ai cũng nhớ, đi đâu mọi người cũng chỉ trỏ, còn có bạn xin chữ ký nữa.

Trong nội bộ giảng viên trường cũng được một phen xáo trộn. Chắc vì chịu nhiều chỉ trích nên bốn ngày sau, hiệu trưởng RMIT đã gọi điện cho chủ tịch các câu lạc bộ để xin chúng tôi gỡ clip xuống, vì clip đang ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà trường. Cũng vì giọng nói nhẹ nhàng của cô mà bọn tôi đứa nào cũng xiêu lòng và đồng ý. Nghĩ lại tôi thấy chúng tôi may mắn vì là sinh viên trường RMIT, chứ nếu bình thường, gây một chuyện động trời như vậy chắc chúng tôi bị đuổi học mất rồi. Thế mà ở đây trường chỉ yêu cầu chúng tôi gỡ clip xuống một cách rất nhẹ nhàng và đầy tôn trọng. Cũng sau chuyện vui nhưng cũng đầy tai tiếng này mà chúng tôi đoàn kết nhau hơn vì trải qua áp lực của dư luận chúng tôi đã cùng bảo vệ nhau.

Cuối năm đó, 2010, câu lạc bộ nhảy của chúng tôi lại có một chuyến du lịch khác. Dịp đấy đúng vào kỷ niệm nghìn năm Thăng Long – Hà Nội, mọi người từ khắp nơi đổ về Hà Nội rất đông nên chúng tôi quyết định tổ chức một chuyến đi chơi xa để tránh không khí ồn ào đông đúc ở đây. Đoàn lần khoảng 40 người, cũng do anh Huy làm trưởng đoàn. Tôi vẫn nhớ khi tất cả thành viên leo lên tận trên đỉnh Cổng trời Sapa, chúng tôi chụp một kiểu ảnh tất cả mọi người, đứng giữa thiên nhiên rộng lớn, phong cảnh xa ngút tầm mắt, chúng tôi vừa thỏa mãn vừa cảm thấy được một nguồn năng lượng mới đang chảy trong mình. Đêm thì chúng tôi thuê căn chòi, vừa ăn uống, vừa đánh đàn hát hò, vui đến mức những người khách du lịch nước ngoài và một số bạn dân tộc ở gần đó cũng đội mưa đứng ngoài xem. Thế là, chúng tôi mời họ cùng vào tham gia nhóm. Trong buổi đi về trên tàu hỏa, hai thành viên của câu lạc bộ đã có buổi phỏng vấn trêu chọc và biểu diễn beatbox, đọc rap đấu khiến cả tất cả mọi người ngồi cùng trong toa tàu ấy trở thành bạn bè của nhau. Nhìn lại, hội chúng tôi như một gánh tạp kỹ thân thiện, mọi người luôn đùm bọc lẫn nhau và luôn cảm thấy vui khi mang đến niềm vui cho mọi người.

Tôi nhớ, lúc đó tôi phân vân không biết có nên tổ chức lần đi du lịch này không vì nhiều lý do, và còn vì sau này có nhiều tiền hơn, lúc có thời gian muốn đi đâu cũng được. Anh Huy đã nói với tôi rằng: “Sau này chắc chắn em sẽ có nhiều tiền hơn nhưng cảm giác đi du lịch khi còn trẻ và đi cùng bạn bè anh em là cảm giác mà em sẽ không bao giờ tìm lại được. Nếu bây giờ em không đi cùng các bạn đại học, chắc chắn sẽ không còn dịp vì sau khi tốt nghiệp người ta cứ thề non hẹn biển với nhau thế thôi chứ chẳng ai còn thời gian gặp lại cả.”

Quả thật, khi bỏ việc học hành và luyện nhảy sang một bên, được vui chơi cùng đồng đội, tôi lại thấy ở họ thêm nhiều khía cạnh khác, hiểu nhau hơn và dễ cảm thông nhau hơn. Kể cả khi chúng tôi có gây ra chuyện “kinh thiên động địa”, phiền đến cả hiệu trưởng của trường thì đấy cũng trở thành một kỷ niệm đẹp, đánh dấu những năm tháng tuổi trẻ của chúng tôi. Bây giờ tôi cũng đi du lịch khá nhiều, nhưng không bao giờ có lại được cảm giác khi đó và niềm vui khi đó.

MOVE IT – CUỘC ĐẤU MỞ MÀN

Khi câu lạc bộ của chúng tôi phát triển mạnh thì may mắn lại có giải đấu Move It rất lớn trong sinh viên. Giải đấu theo hình thức biểu diễn bài nhảy[2] và đấu tự do[3] được nhóm N đen, trường Đại học Kinh tế Quốc dân tổ chức. Ban đầu tôi rất hào hứng tham dự vì nghĩ bụng mình sẽ đi đấu với các câu lạc bộ nhảy ở những trường đại học khác nhưng khi nhìn thấy tên ban giám khảo bọn tôi rất bất ngờ. Các vị giám khảo toàn là những người nổi tiếng và có uy tín trong nghề mà tôi rất hâm mộ như anh Hà Lê, anh Hải Sarced, anh Hoàng Halley. Đến khi nhìn danh sách các nhóm tham gia thì sự bất ngờ của tôi chuyển sang thất vọng. Đây không chỉ là cuộc thi quy mô sinh viên mà còn có cả các nhóm nhảy nổi tiếng như Loggers, Mario, Omega,… tham gia.

Tự thấy mình không thể nào đấu lại họ nhưng vì đã lỡ đăng ký nên chúng tôi đành phóng lao thì phải theo lao, chỉ hy vọng mình không bị loại quá sớm. Khổng Minh phân tích: “Tình hình lúc này khá căng. Nếu dựng một bài nhảy cho chỉnh chu để thi đấu thì một là chỉnh chu cũng chẳng chỉnh chu được vì thời gian quá gấp là lịch học mỗi người mỗi khác; hai là, đành thừa nhận, họ giỏi hơn chúng tôi rất nhiều”. Thế nên cậu ấy lên kế hoạch nếu không thể nhảy đều và đẹp chúng ta sẽ chia bài nhảy thành nhiều đoạn ngắn theo các phong cách khác nhau rồi chú tâm vào đoạn kết sao cho thật đẹp và ấn tượng. Để tạo được ấn tượng mạnh trong hip hop, không gì trực tiếp như break dance vì khán giả thường rất thích những đoạn phô diễn sức mạnh của người nhảy. Cái kết được giao cho tôi và Vũ. Nhờ chiến thuật chữa cháy này của Khổng Minh nên dù các động tác của nhóm tôi khá loạn nhưng lại được khán giả cổ vũ rất nhiệt tình ở đoạn cuối khiến giám khảo không thể không chú ý đến bọn tôi. Kết quả, bọn tôi xếp thứ tám trong tám nhóm vượt qua được vòng loại. Bởi thế mới thấy tầm quan trọng của “mưu kế Khổng Minh”. Kết quả này là một điều rất đáng ăn mừng với một toán sinh viên chăm học, lười tập của RMIT Dance Club (tôi thì ngược lại), nhưng điều này cũng đồng nghĩa vào vòng sau chúng tôi phải chuẩn bị cẩn thận hơn, không thể chữa cháy thế này mãi được.

Sau đó, một thành viên trong nhóm đã mời hai vũ công trẻ ở những câu lạc bộ ngoài về nhóm tôi tham gia giải đấu. Hai cậu này nhìn cũng y như cậu Vũ lấc cấc vậy, lúc mới vào nhóm cũng lầm lầm lì lì không nói chuyện với ai, mặt mày lại còn vênh váo. Nhưng cũng như Vũ vậy, thật ra cả hai đều rất hiền. Một cậu tên Đạt, “nghệ danh” là Đạt Milk mà chúng tôi hay gọi là Đạt Sữa, một cậu tên Việt mà chúng tôi hay gọi là Vịt. Sau khi hai người tham gia nhóm, khả năng biên đạo bài nhảy của nhóm tôi tiến bộ rõ rệt. Trước đây chúng tôi thường bối rối không biết tổ chức bài nhảy thế nào để phát huy tối đa tiềm năng của từng thể loại mà mỗi thành viên mạnh, và quan trọng nhất là ghép lại thể nào để tổng thể được hài hòa, đẹp mắt và trôi chảy. Đạt và Việt đã giúp chúng tôi phân tích lại những kỹ năng mà nhóm đang có rồi dựng bài nhảy. Chúng tôi lấy lại tinh thần và luyện tập hăng say. Lúc đó, trường tôi đã có phòng tập riêng nên việc tập luyện rất thoải mái, nhưng dĩ nhiên phòng tập ấy không chỉ dành cho câu lạc bộ chúng tôi. Chúng tôi tập luyện nhiều đến mức các nhóm khác mỗi lần đến đều thấy nhóm tôi đóng đô ở đây nên ý kiến vì chúng tôi “chiếm mất” phòng. Tôi phải năn nỉ các bạn cho bọn tôi thêm tí thời gian tập luyện để thi đấu. Trận bán kết tám đội ấy, nhóm tôi như những người được thay máu. Bài nhảy thành công đến mức chúng tôi đứng thứ nhì trong tám đội, chỉ đứng sau một đội duy nhất và nghiễm nhiên có mặt trong bốn đội mạnh nhất bước vào vòng chung kết. Thế là từ một nhóm mà mọi người không thèm quan tâm đến vì “quá cùi”, chúng tôi bỗng nhiên được rất nhiều người đến bắt chuyện, làm quen và giao lưu.

Đêm chung kết có rất nhiều khán giả đến xem, đứng kín cả khuôn viên trường Kinh tế Quốc dân. Chung kết được chia làm hai phần, phần biểu diễn và đấu nhảy. Bốn đội dựng một bài nhảy riêng trên bài nhạc duy nhất mà giám khảo đã lựa chọn trước và phần hai là đấu nhảy. Vì thế chúng tôi phải luyện tập rất nhiều, từ bài nhảy chính đến các tổ hợp để tham gia đấu nhảy trực tiếp. Thế mạnh của chúng tôi không phải là dựng bài nên chúng tôi rất tập trung cho phần đấu nhảy. Đêm đó, thành viên các câu lạc bộ khác trong trường, những người thường kêu trời kêu đất bảo chúng tôi chiếm dụng phòng, lại đến cổ vũ chúng tôi rất nhiệt tình. Sau màn trình diễn chúng tôi cũng không hy vọng nhiều vào cúp vô địch vì nhìn thấy các nhóm khác đầu tư bài nhảy rất tốt, rất bài bản. Chúng tôi mong chờ rất nhiều vào phần đấu nhảy.

Phần đấu nhảy đầu tiên chúng tôi đấu với chính nhóm vừa vô địch ở phần một. Nhóm Mario tuy mạnh về dựng bài nhưng đấu nhảy họ không đấu lại chúng tôi. Thắng được đội vừa vô địch chúng tôi rất phấn khởi để tiếp tục những màn đấu sau. Vòng sau chúng tôi đấu với nhóm Omega, là một nhóm trong những nhóm nhảy nổi tiếng nhất ở Hà Nội khi đó, chuyên nhảy popping[4]. Tôi vì không tìm hiểu nhiều lắm về popping nên điếc không sợ súng nhưng Khổng Minh rất lo lắng vì Omega có kỹ thuật popping tuyệt vời. Kết quả, chúng tôi chiến thắng áp đảo, cả ba giám khảo đều chấm RMIT Dance Club thắng. Có kết quả này là vì chúng tôi đồng đều về các thể loại nhảy hơn chứ dĩ nhiên chúng tôi không địch lại họ về popping. Còn một điều khác là chúng tôi có thế mạnh về break dance, phần mà tôi và Vũ đảm nhận nên thường có cái kết “đầy sức mạnh” cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Khán giả rất phấn khích khi nhìn thấy những cú xoay tròn trên sân khấu nên cổ vũ rất nhiệt tình, giám khảo cũng thường đánh giá cao phần này hơn. Vòng cuối cùng chúng tôi đấu với nhóm Loggers, họ là một nhóm tập hợp nhiều dòng hip hop như chúng tôi nhưng ở đẳng cấp khác, có thể nói họ cũng không thua kém giám khảo là mấy. Khi vừa bắt đầu nhảy thì trời cũng bắt đầu mưa, không phải là trận mưa ào ào mà là kiểu mưa lất phất, những giọt mưa được đèn sân khấu chiếu vào lại càng đẹp hơn. Trời mưa không làm không khí hạ nhiệt mà càng làm đám đông bên dưới reo hò cổ vũ cuồng nhiệt hơn, chúng tôi cũng quên đi thời tiết không thuận lợi đó mà chỉ biết nhảy hết mình, lúc ấy thắng thua cũng không còn quá quan trọng nữa. Sau khi đấu xong, cả nhóm Loggers cũng không dám tự tin là mình vô địch vì sau đó họ vẫn bàn luận sôi nổi về các lỗi họ mắc phải trong các tổ hợp. Dù vậy, Loggers vẫn là nhà vô địch. Họ hơn chúng tôi về đẳng cấp, họ biết giữ sức hơn, đồng đều hơn ở các tổ hợp nên dù có đến cuối bài họ vẫn ít mắc lỗi và đồng đều hơn chúng tôi.

Khó ai có thể nói đứng ở vị trí thứ nhì mà không tiếc nuối nhưng chúng tôi thua tâm phục khẩu phục. Và Move It đã trở thành một kỷ niệm đẹp của chúng tôi, từ một nhóm lôm côm đi đăng ký do điếc không sợ súng, “đậu vớt” ở vị trí cuối bảng thì những điều mà chúng tôi làm được là một thành quả mà tất cả các thành viên đều trân trọng. Từ những ngày đó, tôi nhận ra sức mạnh của tập thể là vô cùng quan trọng vì mỗi cá nhân chúng tôi kém xa so với cá nhân của các nhóm khác, nhưng khi là một đội, chúng tôi đã vượt qua được rất nhiều người.

Hồi đấy chúng tôi ai cũng rất mê bộ phim Step Up, đứa nào cũng muốn được thi đấu như trong phim vậy nhưng ở Hà Nội lúc đó không có nhiều những hoạt động như thế. Chính Move It đã giúp chúng tôi được sống trong không khí ấy, được mang đam mê của mình đến với rất nhiều khán giả nên dù phải tập luyện cật lực mấy tháng trời, chúng tôi thấy công sức bỏ ra là hoàn toàn xứng đáng. Nhưng quan trọng hơn, chính cuộc thi này đã mở ra cho chúng tôi một giải đấu khác, giải đấu mà chúng tôi đảm nhận một vị trí hoàn toàn khác.

HANOI JAM – NGỌN LỬA CỦA TUỔI TRẺ

Năm 2012 là năm học đáng nhớ nhất của tôi ở RMIT vì hai sự kiện, một vui một buồn mà sự kiện nào cũng ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của tôi. Thôi hãy nói chuyện vui trước, trong năm đó chúng tôi đã cùng nhau tổ chức Giải đấu nhảy tự do Hanoi Jam, một giải đấu mà cả tôi trước đây cũng ít khi dám nghĩ mình có thể làm được.

Bọn chúng tôi rất mê bộ phim Step Up mà Step Up lại liên tục ra phần mới, xem mãi rồi chúng tôi cũng muốn mình được sống trong không khí của bộ phim ấy. Sau khi tham gia Move It, chúng tôi nung nấu ý định tổ chức một giải đấu như vậy. Sau khi bàn bạc với nhau, chúng tôi một phần muốn làm một sự kiện đánh dấu trước khi tốt nghiệp và cũng là để tạo sân chơi cho các bạn yêu thích bộ môn này như chúng tôi.

Ý tưởng về Hanoi Jam cũng giống như sự kiện Move It nhưng với quy mô lớn hơn, là một chuỗi các sự kiện đấu nhảy và nhảy flash mob trong giới sinh viên ở các trường đại học lớn. Sau khi bàn bạc xong thì chúng tôi gật đầu làm ngay. Nghĩ lại tôi thấy chúng tôi thật sự rất mạo hiểm nhưng anh em tính ai cũng đưa ra quyết định rất nhanh và lâu thay đổi, chắc vì thế mà chúng tôi hợp nhau.

Hanoi Jam thoạt nghe có thể bị hiểu là kẹt xe, tắt đường nhưng thực chất “jam” ở đây có nghĩa là một chuỗi những giải đấu và các sự kiện văn hóa mà chúng tôi mong muốn thực hiện. Khi ấy vì vừa học môn marketing nên chúng tôi cứ thế áp dụng. Mọi người ngồi lại với nhau bàn bạc lên kế hoạch, tìm nhà tài trợ, tìm đối tác, bán vé thế nào,… Tôi là một sinh viên học chẳng đến đâu sẵn rồi, khi học tôi cũng chẳng hiểu mấy, đến khi cùng mọi người chuẩn bị cho sự kiện tôi mới dần hiểu được những điều thầy đã giảng. Tính tôi trước giờ vẫn thế, cứ phải làm trước đã thì mới rút được bài học sau.

Chúng tôi mang bản kế hoạch lên để thuyết phục nhà trường bảo trợ cho giải đấu, khi ấy tất cả chúng tôi đều hy vọng sẽ để lại dấu ấn cuối cùng và vang dội nhất ở trường trước khi tốt nghiệp. Nhà trường từ chối; vì quy mô sự kiện quá lớn còn chúng tôi thì chưa ai có tí kinh nghiệm nào. Sau việc đấy, chúng tôi khá hụt hẫng nhưng vẫn quyết tâm thực hiện. Không có trường bảo trợ, chúng tôi phải tự đứng ra tổ chức. Với quy mô một câu lạc bộ nhảy, uy tín của chúng tôi rất thấp. Có thể các câu lạc bộ khác cũng biết đến RMIT Dance Club nhưng đứng ra tổ chức một event với quy mô lớn như thế lại là một chuyện khác.

Việc đầu tiên chúng tôi phải đi thuyết phục sinh viên các trường khác tham gia cùng mình. Chúng tôi chỉ là một câu lạc bộ giờ phải gặp để nói chuyện với các chủ tịch hội sinh viên ở các trường đại học lớn, cảm giác của tôi như thể mình là dân đen đang đi thuyết phục các ông lớn hãy tham gia cùng mình. Nhiều nơi họ cũng không thèm tiếp chúng tôi. Điều đó cũng phải vì chúng tôi thật sự không có nhiều tiếng nói, đến cả trường mình còn từ chối thì trách sao được các bạn ở trường khác. Cũng may trong nhóm có Thắng với biệt tài ăn nói. Trước đây với cái tài thuyết phục này, Thắng có thể chia rẽ bất cứ nhóm nào mà cậu không ưa. Với “thành tích” lẫy lừng đó, Thắng đã giúp chúng tôi đi được bước đầu tiên đầy khó khăn. Ngoại hình của Thắng cũng khá lạ, cậu có mái tóc xoăn tít, xoăn đến độ đôi khi đi cắt tóc người ta lấy tiền cậu gấp vài ba lần vì lí do tóc cậu khó cắt quá. Đó là nguồn gốc cho biệt danh Thắng Xoăn. Nhờ tài năng thiên bẩm của Thắng mà chúng tôi đã thuyết phục được hội sinh viên của trường Luật, Học viện Báo chí và Tuyên Truyền, trường Giao thông Vận tải, trường Phương Đông. Sau khi được Thắng thuyết phục, những bạn chủ tịch hội sinh viên cũng tham gia RMIT Dance Club và cùng nhau phân bổ công việc. Chẳng những thế, cậu còn thuyết phục được luôn cả các nhóm nhảy uy tín lúc bấy giờ tham gia cùng. Bước đầu giải quyết xong nhờ tài ngoại giao của cậu bạn, giờ chúng tôi lại tiếp tục giải quyết vấn đề khó khăn thứ hai (và có lẽ là khó khăn nhất): kinh phí tổ chức.

May mắn cho chúng tôi, chuyện kinh phí lại được giải quyết rất nhanh. Lúc đó, chị Phạm Nhật Nga, một sinh viên khóa đầu của RMIT quay trở lại thăm trường, và chúng tôi gặp nhau. Chị Nga khi ấy làm cho một công ty Hàn Quốc và đã từng tổ chức một giải đấu nhảy rất lớn là R-16 Korea, một giải đấu quốc tế giữa các nước với nhau. Vì thế, chị rất quan tâm đến hoạt động này của chúng tôi và sau khi nghe tôi nói về kế hoạch của mình, chị đồng ý giúp đỡ ngay. Nhờ uy tín của chị Nga mà chúng tôi có thể hợp tác cùng Yan TV, họ trở thành bảo trợ truyền thông cho Hanoi Jam. Yan TV là một hãng truyền thông lớn, nhờ điều đó chúng tôi lại dễ bề thuyết phục mọi người hơn. Chị Nga còn giúp chúng tôi thuyết phục được PicoMall tài trợ tiền và địa điểm cho đêm chung kết, còn tôi xin thêm tài trợ từ Công ty Văn phòng phẩm Hồng Hà. Lo xong những phần chính ấy và thêm cả nghìn việc không tên khác, chuỗi sự kiện Hanoi Jam kéo dài 6 tháng chính thức bắt đầu.

Chuỗi Hanoi Jam ban đầu là những chuỗi sự kiện nhỏ. Ở các nơi như Học viện Báo chí và Truyền thông hoặc Đại học Luật chúng tôi tổ chức nhảy flash mob. Với tiềm năng của những sinh viên truyền thông, các màn nhảy flash mob tạo sức ảnh hưởng và lan truyền rất lớn. Các bạn chụp ảnh, quay phim và bàn tán sôi nổi về cuộc thi trên mạng xã hội. Ở những nơi như Đại học Phương Đông, RMIT, Giao thông Vận Tải chúng tôi tổ chức các buổi biểu diễn bài nhảy vì văn hóa các trường này rất thoáng và thoải mái với các hình thức mới mẻ. Chúng tôi cũng chạy các chương trình flash mob tại các trường khác. Chúng tôi tổ chức nhiều màn nhảy flash mob vì flash mob rất dễ cho mọi người tham gia, không cần biết nhiều kỹ năng nhảy như hip hop. Chúng tôi chỉ mất vài ngày từ việc tập hợp vài chục đến vài trăm người ở một trường, dựng bài, tập luyện và biểu diễn. Đặc trưng của flash mob là tập trung nhiều người nhảy cùng một bài nhảy và sau khi nhảy xong sẽ rút đi ngay lập tức như chưa có gì xảy ra. Chính điều này khiến mọi người rất tò mò, quay phim và đăng trên mạng. Các trường xung quanh sau khi nhìn thấy cũng rất háo hức, không biết bao giờ chương trình này sẽ đến trường mình. Mô hình này chúng tôi học từ phim Step Up và đạt hiệu quả không ngờ. Kết quả, chúng tôi không tốn nhiều công quảng bá mà chính hiệu ứng truyền miệng cùng sức lan tỏa của mạng xã hội đã giúp chúng tôi làm điều đó.

Mọi người tham gia đều rất thích Hanoi Jam vì trước đây ít có chương trình nào đầu tư tốt như vậy cho hoạt động nhảy. Đầu tư ở đây không phải là tiền, vì chúng tôi cũng không có nhiều tiền mà là về chất lượng vì cũng là người đi nhảy nhiều năm, tuy không chuyên nghiệp nhưng chúng tôi hiểu những điều mà dân nhảy hip hop gặp phải và những điều họ mong muốn. Chúng tôi muốn mang lại cho các bạn không khí hip hop cũng như một sự tôn trọng với bộ môn mình đam mê. Chẳng hạn, sàn sân khấu thường không được gia công chắc chắn để tiết kiệm chi phí nhưng nếu sàn không đủ chắc thì các bạn sẽ không dám thực hiện các động tác mạnh. Không ai có thể nhảy hết mình trong nỗi lo sập sàn nên chúng tôi đã đầu tư một khoản kha khá để sàn sân khấu thật vững. Hay như đèn sân khấu, dân nhảy vẫn thường than thở đèn chiếu loạn xạ khiến họ không thấy đường nhảy nên chúng tôi cũng chú ý tìm người chuyên nghiệp, hoặc cả DJ đánh nhạc nữa. Những điều đó nhỏ thôi nhưng nếu không trực tiếp trải qua sẽ rất khó thông hiểu và đầu tư đúng chỗ. Dân nhảy không cần quá nhiều hào nhoáng hay truyền thông quá rầm rộ mà cần một không gian để cháy hết mình. Và sau khi đã cháy hết mình thì những lời tưởng thưởng cho đam mê và công sức mình bỏ ra lại càng xứng đáng hơn.

Trải qua chuỗi hành trình dài FlashMob cũng như chuỗi nhảy diễn showcase, nhảy đấu căng thẳng thì chúng tôi cũng chọn được 8 đội nhảy mạnh nhất để tham dự đêm chung kết Hanoi Jam – The Final Jam diễn ra vào ngày 31/12/2012 tại trung tâm thương mại Picomall. Trước sự kiện một tuần, chúng tôi đã phải tích cực công tác chuẩn bị quảng bá sự kiện. Lúc đó, chúng tôi đã in 1,000 tờ posters khổ A0 để đi dán khắp Hà Nội, đầu tiên là các trường đại học, sau đó tới tất cả các cửa hàng, chửa hiệu cho dân nhảy hiphop để đối tượng mục tiêu đi đâu cũng thấy về Hanoi Jam. Một kỷ niệm vui khi đó, lúc đó nửa đêm, tôi và cậu em Đăng Hoàng (quen nhau từ lúc tham gia nhóm STS Crew, cậu làm trưởng ban truyền thông ở Hanoi Jam vì có kinh nghiệm tại Học Viên Báo Chi và Tuyên Truyền) đang đi trên Hồ Gươm, bỗng thấy một cột điện, anh em nảy ra ý dán luôn poster lên đó cho máu, ai ngờ vừa dán xong thì chúng tôi bị hai bác trưởng an nình phường đối diện đó ra bắt và mắng một trận. Hai đứa chúng tôi chừa luôn và không dám đi dán tùm lum như vậy nữa. Trên truyền thông đại chúng thì Hanoi Jam còn được các kênh truyền hình Yan TV, báo chí như kenh14, dantri, zingnews hỗ trợ đăng tải thông tin về sự kiện, có lẽ vì thế mà vé của chương trình đã hết rất nhanh chóng. Ngoài ra, chúng tôi cũng dễ mời nhiều ngôi sao lúc đó như Cường Sevent, Chi Pu,… tới tham dự để tăng sự cộng hưởng.

Đêm chung kết đã diễn ra vô cùng sôi nổi, ấn tượng nhất là những màn nhảy đấu đối kháng trong trận chung kết giữa Big Brothers (Đội tổng hợp từ hai nhóm nhảy nổi tiếng Hà Thành là MilkyWay và S.I.N.E) với LastFire Crew. Đó là tất cả những gì trên sân khấu mà tôi nhớ và xem được vì quá bận rộn với việc hậu cần tại đó. Đáng chú ý nhất là vì người tới tham gia cổ vũ quá đông, phần phố xá cũng đông đúc thế nên xung quanh nơi chung tôi biểu diễn giao thông tắt nghẽn. Thêm nữa, trung tâm đang sửa chữa một số phần bên trong, xe tải vẫn ra vào, tuy đã có cảnh sát giao thông ở đấy nhưng họ vẫn làm không xuể, tôi phải bỏ ra ngoài để điều phối giao thông. Quả thật bầu không khí là ví dụ sinh động cho cái tên Hanoi Jam. Khi chương trình kết thúc, tôi cũng mệt lử, mà lại còn phải thu dọn sau sự kiện đúng là một cực hình. Đúng 00:00 giờ sáng hôm đó, toàn ban tổ chức chúng tôi vừa dọn dẹp chiến trường, vừa mua bánh mì, bia lon uống mừng năm mới và mừng sự kiện đã thành công tốt đẹp. Cái cảm giác đó lần đầu tiên và tới giờ tôi cũng chưa cảm nhận được giây phút nào như vậy nữa, quả thật cuộc sống của tôi là những trải nghiệm vô cùng mới mẻ luôn luôn khác nhau.

Sau hôm chung kết đó tôi nằm ngủ lì suốt một ngày trời. Và như một món quà, cũng là sự công nhận của mọi người, chương trình của chúng tôi xuất hiện trên rất nhiều hãng truyền thông lớn như Zing, Kênh14, Dân Trí, VTV, VTC, YanTV,… Và chúng tôi còn được các nhà tài trợ, các đối tác khen ngợi, đặc biệt là các nhóm nhảy tham gia, họ rất xúc động. Các nhóm nhảy sau khi xuất hiện trên các mặt báo, uy tín cũng tăng theo, được nhiều người quan tâm hơn và tìm được nhiều nơi để biểu diễn hơn. Điều đó làm chúng tôi rất vui vì mình đã làm được một việc có ích cho cộng đồng anh em hip hop và cũng là một cách để chúng tôi đánh một dấu mốc đẹp rực rỡ cho “sự nghiệp” nhảy của mình.

BƯỚC TIẾN, BƯỚC LÙI,… BƯỚC TIẾP

Sau thành công rực rỡ của Hanoi Jam, chúng tôi lại ngồi lại để tính toán chi phí. Và dĩ nhiên là chúng tôi lỗ, kinh phí tổ chức vượt quá kinh phí được tài trợ. Bọn tôi khi ấy chưa đứa nào có kinh nghiệm kinh doanh, chỉ biết cố gắng đầu tư làm tốt nhất có thể, dù đã tiết kiệm chi phí nhưng vẫn không thể kiểm soát được. May sao, Vũ chợt nghĩ ra một cách. Trường RMIT mỗi tháng đều cung một khoản tiền cho các câu lạc bộ hoạt động. Vũ đề xuất sẽ ghi lại các khoản chi, vì các câu lạc bộ khác cũng cùng tham gia với chúng tôi, để gửi lên nhà trường. Theo quy định nếu câu lạc bộ nào sau ba tháng không có khoản chi nào sẽ được tính là không hoạt động. Thế nên, vừa nghe đề xuất của Vũ mọi người đều vui vẻ đồng ý. Khoản tiền này giúp chúng tôi trang trải được một phần nhưng cũng không đủ để trả hết nợ. Chúng tôi sau đó phải đi làm thêm để trả khoản nợ này. Sau chuyện này tôi rút ra được bài học, vui thì vui nhưng không thể quên vấn đề tài chính.

Trong lúc làm Hanoi Jam thì nhận được tin trượt môn Kiểm toán, học lại lần hai lại trượt tiếp. Tôi quyết định bỏ một kỳ để tập trung làm Hanoi Jam. Làm xong tôi lại quay về trường học, lại trượt. Đến lần thứ tư mới vừa đủ điểm đỗ. Lần đó, mỗi lần gặp bạn bè họ lại hỏi: “Hải, mày học kỳ cuối lần thứ mấy rồi?” Lần đầu tôi trượt, một cậu trong nhóm rất vui mừng, cậu còn mở tiệc cho mọi người ăn uống chúc mừng “chủ tịch đã ở lại với chúng ta”. Những lần sau, cậu nói: “Bọn em rất vui vì anh ở đây nhưng cứ thế này thì bọn em thương anh quá.”

Tôi nhớ lần thứ ba đó vì trượt liên tục tôi rất chán muốn bỏ học để tập trung làm việc. Khi đó tôi đang thực tập cho công ty tư vấn nhà đất Savills, mẹ tôi không ngăn nổi tôi bỏ học liền điện nhờ anh phó giám đốc khuyên tôi trở lại trường học nốt. Sau hai tháng thực tập ở đấy, tôi quay lại trường. Nếu vẫn làm ở Savills, tôi nghĩ mình có thể đã gắn bó vài năm, làm việc ở phòng nghiên cứu. Mọi người đều rất quý tôi và tôi cũng quý mọi người. Nhưng nếu làm việc ở Savills thì chắc mọi chuyện đã khác, vì đó là một công ty lớn, nếu ở đấy chắc tôi sẽ đi lên từng bước như các bạn chứ không nhảy thẳng vào con đường khởi nghiệp “hổ lốn” này.

Việc quay trở lại trường cũng dạy cho tôi bài học: Dù có chán nản đến thế nào cũng phải cố gắng kết thúc điều mình đã làm. Nhưng chính khoảng thời gian nợ môn này mà tôi đã có được rất nhiều thứ, bên cạnh việc vuột đi nhiều cơ hội. Những bạn học giỏi chỉ mất khoảng 2, 3 năm ở đại học, còn tôi mất tận 5 năm. Nhưng cũng chính thời gian rất dài này giúp tôi có nhiều mối quan hệ với thầy cô và bạn bè. Những hoạt động nhảy hip hop của tôi một mặt không thể tránh khỏi làm tôi xao nhãng việc học nhưng giúp tôi dần dần hình thành tính cách và cách tư duy của một người luôn thành lập và “điều hành” một điều gì đó. Và hơn hết, vì các bạn của tôi học rất giỏi, học ra trường, được nhận vào các công ty lớn. Còn tôi, tôi tự biết mình không thể nào đấu lại các bạn nên tự nhủ bản thân phải tự tìm một con đường khác.

Sau năm năm với không nhiều thành tích, tôi đã có mặt tại Nhà hát lớn Hà Nội để nhận tấm bằng đại học của mình.

Nhìn lại một quãng đường, dù không dài nhưng khá dài với tuổi đời của tôi, hip hop đã trở thành một phần quá đỗi gần gũi, một phần con người tôi. Và niềm đam mê đánh dấu một phần tuổi trẻ ấy sẽ lùi lại, nhường đường cho một đam mê khác, mở ra một chương khác trong đời tôi.


[1] Breakdance là một loại hình hip hop chú trọng đến sức mạnh, thường có các động tác xoay tròn lấy tay và đầu làm trụ

[2] Mỗi nhóm dựng một bài nhảy hoàn chỉnh trên nền nhạc và biểu diễn cho khán giả xem

[3]2 Hình thức đấu theo cặp, có thể đấu cá nhân hoặc đấu nhóm, các cá nhân hoặc nhóm biểu diễn luân phiên nhau để tìm ra người thắng cuộc

[4] Kỹ thuật nhảy lượn người như những con sóng

(Còn tiếp)

Xem thêm:
Lời mở đầu

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4 (End)